Sự gia tăng các tổn thương loét bàn chân (LBC), nhiễm trùng bàn chân, cắt cụt chi ở người mắc bệnh đái tháo đường (ĐTĐ) đang trở thành một gánh nặng cho bệnh nhân, gia đình người bệnh và xã hội do làm tăng các chi phí tài chính do thời gian nằm viện kéo dài, chi phí sử dụng thuốc. Chính vì vậy, LBC ngày càng được quan tâm và nghiên cứu nhằm hạn chế những hậu quả của tổn thương này gây ra. Các phương pháp điều trị LBC cũng được đề cập nhằm thúc đẩy vết loét liền nhanh hơn, hạn chế tình trạng cắt cụt chi . Trong số các phương pháp điều trị này, điều trị giảm tải ổ loét đã được nhiều nghiên cứu chứng minh hiệu quả rút ngắn thời gian liền vết loét và cải thiện được tình trạng vết loét không liền.

Loét bàn chân do tiểu đường là gì?

Loét bàn chân do tiểu đường là một vết loét hoặc vết thương hở xảy ra ở khoảng 15 phần trăm bệnh nhân tiểu đường và thường nằm ở phía dưới bàn chân. Trong số những người bị loét chân, 6% sẽ phải nhập viện do nhiễm trùng hoặc biến chứng liên quan đến loét khác.

Bệnh tiểu đường là nguyên nhân hàng đầu gây ra tình trạng cắt cụt chi dưới không do chấn thương ở Hoa Kỳ.  Khoảng 14-24 phần trăm bệnh nhân mắc bệnh tiểu đường bị loét chân sẽ phải cắt cụt chi. Loét bàn chân trước 85% các ca cắt cụt chi liên quan đến bệnh tiểu đường. Tuy nhiên, nghiên cứu đã chỉ ra rằng sự phát triển của vết loét ở chân có thể ngăn ngừa được.

Vì sao tiểu đường gây loét bàn chân?

Đối với người bình thường, một vết thương ở phần mềm như bàn chân sẽ bắt đầu có dấu hiệu lành chỉ sau vài ngày hoặc ít nhất 1 tuần. Thế nhưng, ở người tiểu đường thì vết thương bàn chân lại rất lâu lành, có thể kéo dài vài tuần hoặc vài tháng. Vết thương không lành rất dễ bị nhiễm trùng, thậm chí có thể lan rộng và hệ quả tất yếu là phải cắt cụt chân hoặc nặng hơn là gây nhiễm trùng toàn thân, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính mạng.

Có rất nhiều nguyên nhân khiến cho người tiểu đường bị loét bàn chân. Trong đó, có thể kể đến các nguyên nhân sau:

  • Biến chứng thần kinh ngoại vi
  • Bệnh động mạch ngoại vi
  • Nhiễm trùng bàn chân
  • Hạn chế vận động khớp
  • Yếu tố ngoại sinh: giày dép, vệ sinh và chăm sóc bàn chân

Cơ chế bệnh sinh loét bàn chân do đái tháo đường

Các triệu chứng

Bởi vì nhiều người bị loét chân đã mất khả năng cảm thấy đau, đau không phải là một triệu chứng phổ biến. Nhiều khi, điều đầu tiên bạn có thể nhận thấy là một số vết thoát nước trên tất. Đỏ và sưng cũng có thể liên quan đến vết loét và nếu nó tiến triển nặng, có thể có mùi hôi.

Chẩn đoán và điều trị

Mục tiêu chính trong điều trị loét chân là chữa lành càng sớm càng tốt. Việc chữa lành càng nhanh thì càng ít cơ hội bị nhiễm trùng.

Có một số yếu tố chính trong việc điều trị thích hợp vết loét ở bàn chân do tiểu đường:

  • Phòng chống nhiễm trùng
  • Giảm áp lực khỏi khu vực, được gọi là “giảm tải”
  • Loại bỏ da và mô chết
  • Bôi thuốc hoặc băng vào vết loét
  • Quản lý lượng đường trong máu và các vấn đề sức khỏe khác

Không phải tất cả các vết loét đều bị nhiễm trùng. Tuy nhiên, nếu bác sĩ nhi khoa của bạn chẩn đoán bị nhiễm trùng, một chương trình điều trị kháng sinh, chăm sóc vết thương và có thể nhập viện sẽ là cần thiết.

Để vết loét không bị nhiễm trùng, điều quan trọng là phải:

  • giữ mức đường huyết trong tầm kiểm soát chặt chẽ;
  • giữ sạch và băng vết loét;
  • làm sạch vết thương hàng ngày, sử dụng băng hoặc băng vết thương; và
  • tránh đi chân trần.

Điều trị

Như vậy, đối với LBC do ĐTĐ, để thúc đẩy vết loét liền nhanh theo con đường bình thường cần sự phối hợp điều trị như cắt lọc tổ chức hoại tử, loại bỏ lớp màng sinh học vi khuẩn, điều trị tái tưới máu và giảm tải ổ loét…

Phẫu thuật

Cắt bỏ bao gồm loại bỏ tất cả các mô hoại tử, mô sẹo quanh vết thương, và các dị vật xuống mô còn sống. Việc khử trùng thích hợp là cần thiết để giảm nguy cơ nhiễm trùng và giảm áp lực quanh vết thương, điều này có thể cản trở quá trình co hồi và lành vết thương bình thường. Sau khi tẩy vết thương, vết thương nên được rửa bằng nước muối sinh lý hoặc chất tẩy rửa, và băng lại.

Giảm tải

Cho bệnh nhân sử dụng xe lăn hoặc nạng để tạm dừng hoàn toàn việc chịu sức nặng lên bàn chân bị ảnh hưởng là phương pháp giảm tải hiệu quả nhất để chữa lành vết loét ở bàn chân. Bôi bột tiếp xúc toàn bộ (TCC) rất khó và tốn thời gian để áp dụng nhưng giảm đáng kể áp lực lên vết thương và đã được chứng minh là chữa lành từ 73 đến 100% tất cả các vết thương được điều trị bằng chúng.

Kiểm soát nhiễm trùng

Chỉ những tổn thương loét có những dấu hiệu nhiễm trùng mới cần sử dụng kháng sinh. Lựa chọn kháng sinh cần căn cứ vào phác đồ sử dụng kháng sinh theo kinh nghiệm tuỳ theo mức độ nhiễm trùng, đặc điểm vi khuẩn và độ
nhạy cảm với kháng sinh…

Tại sao một tổn thương LBC ở người bệnh ĐTĐ lại có thể dễ dàng bị nhiễm trùng và diễn biến nhanh?

Khi tổn thương LBC dù rất nhỏ xuất hiện, vi khuẩn đã xâm nhập qua lớp da bảo vệ cơ thể vào bên trong. Bệnh ĐTĐ có những yếu tố thuận lợi giúp vi khuẩn dễ dàng tăng sinh, tăng tính kháng thuốc như tình trạng tăng glucose máu, tình trạng suy giảm hệ miễn dịch cơ thể và bệnh thường có các biến chứng đi kèm. Không những vậy, cấu trúc giải phẫu 102 bàn chân chia làm 4 khoang thông nhau. Điều này đã giúp vi khuẩn dễ dàng di chuyển theo hệ thống cân mạc lan rộng ra toàn bộ bàn chân, gây phù nề, chèn ép các khoang làm tổn thương các mạch máu nhỏ tại bàn chân và làm trầm trọng thêm tổn thương loét.

Vì vậy việc chăm sóc vết loét bàn chân tiểu đường là công việc hằng ngày và cực kì quan trọng dù là những vết loét nhỏ nhất. Chăm sóc đúng cách sẽ giúp vết loét nhanh lành và giảm biến chứng cắt cụt chi. DermFactor®  là sản phẩm phù hợp cho vết loét tiểu đường nhiều ưu điểm vượt trội.

  • Diệt được nhiều loại mầm bệnh:Với khả năng tương thích sinh học tuyệt đối, DermFactor® tiếp xúc vết thương sẽ tạo ra sự trao đổi ion với mô, làm tăng giảm giá trị pH tại chỗ (trong vòng 8 tiếng tăng pH ~14 giảm đột ngột pH 4). Điều này làm cho vi khuẩn bị tiêu diệt, chiết xuất dạng phấn hạt nano thấm hút ngay dịch tiết,  tạo ổ màng chắn cách ly vết thương với môi trường bên ngoài tránh vi khuẩn xâm nhập. 
  • Tác dụng nhanh: DermFactor®️ với hoạt chất Bioactive Glass (thuỷ tinh sinh học) kích thích tia máu hoạt động, kích thích mô mới hình thành thúc đẩy nhanh quá trình chữa lành vết thương, đầy nhanh vết loét. Đồng thời rút ngắn thời gian chữa lành và cải thiện chất lượng chữa lành vết thương một cách toàn diện gấp 5 lần so với sản phẩm thông thương khác.
  • An toàn: DermFactor®️ , vật liệu sinh học tổng hợp vô cơ, không độc hại và không có tác dụng phụ cho cơ thể con người. Với cấu trúc hóa học ổn định, DermFactor®️ có thể được bảo quản ở nhiệt độ phòng trong 3 năm.
  • Ưu việt khi sử dụng ở những người có vết thương mãn tính : DermFactor®️  không gây tổn thương tới yếu tố hạt và không gây độc nguyên bào sợi-những yếu tố vô cùng quan trọng trong quá trình lành vết thương.

Điều này đã được DermFactor®️   chứng minh bằng những trường hợp lâm sàng. Cu thể trên bệnh nhân loét bàn chân do biến chứng tiểu đường tại  Bệnh viện Vinmec Đà Nẵng, DermFactor®️   được chỉ định sử dụng hàng ngày và kết quả thực sự bất ngờ so với các phương pháp điều trị thông thường khi vết loét đã thu nhỏ diện tích một cách đáng kể. Hiện nay  phương pháp điều trị bó bột tiếp xúc thường được sử dụng tuy nhiên còn có các nhược điểm mà DermFactor®️   có thể khắc phục được:

  • Không thể áp dụng cho những bệnh nhân có tổn thương loét đang bị nhiễm trùng hoặc tắc mạch chi mức độ nặng.
  • Không kiểm tra được vết loét hàng ngày mà chỉ kiểm tra vết loét sau khi tháo bột.
  • Có thể gây kích ứng da.
  • Bệnh nhân cảm thấy không thoải mái, một số bệnh nhân cảm thấy khó ngủ và khó khăn khi tắm rửa để tránh bột khỏi ướt

.

  • Liên hệ

Mong muốn giới thiệu sinh phẩm công nghệ mới đến Y Bác sĩ, đại diện tại Việt Nam hiện đang tìm kiếm hợp tác trình dược và công ty dược, y tế, phụ trách phát triện địa bàn toàn quốc , vui lòng liên hệ:

Công ty Cổ phần Thương mại và Đầu Tư Y tế Quốc tế 

Địa chỉ: G30615 Toà G3, Vinhomes Greenbay, Phường Mễ Trì, Quận Nam Từ Liêm, Thành Phố Hà Nội, Việt Nam

Tel/ Fax: 024 38 26 36 46

Tài liệu tham khảo

  1. Luận án Tiến sỹ Y học, Nghiên cứu đặc điểm loét bàn chân và điều trị giảm tải loét gan bàn chân ở bệnh nhân đái tháo đường, Bệnh viện Đại học Y Hà Nội,